Cái tên muốn gọi – Chuyện thứ 2

Standard

Cái tên muốn gọi

Author: Mặc Nhiên (a.k.a Aki)

Status: completed

—————————————

 

Story 2 –  Mùa đông trong đôi mắt

***

 

Ngoài kia người chết đói nằm đầy đường
Trong cung ăn uống no say, tiếng nhạc chẳng mấy khi dừng…

Thằng bé đi lang thang trong vườn thượng uyển khổng lồ, lẩm nhẩm tính toán.

“Nếu đem chỗ thức ăn dư thừa lúc nãy quy ra tiền sẽ cứu được cả làng đang đói, còn nếu bớt mấy món bào ngư vi cá…”

Nó cứ vừa đi vừa lầm rầm trong miệng hết thứ này đến thứ khác, hết đồ ăn đến thức uống, hết âm nhạc đến mấy cái vật trang trí hoa hòe bày đầy trong cung, để rồi đi đến kết luận cuối cùng

“Vua nước này ăn ở có đức quá!”

Đất nước này mùa đông lạnh hơn nước nó. Nó hơi rùng mình, giờ đây mà nằm dài ngoài đường như mấy gã ăn mày kia thì sao chịu nổi nhỉ? Là nó chắc nó chết. Ừ thì người ta cũng chết cả đống đấy thôi. Lắc đầu, nó vừa định “khen” nhà vua có đức thêm lần nữa thì… rầm! Nó đụng phải một ai đó khi quẹo sang phải.

“Xin lỗi, nàng có sao không?”

Nó đỡ con bé nó vừa tông vào, mà thật ra cũng chưa biết ai tông ai, rối rít xin lỗi. Dù sao nó cũng là nam nhi, chấp vặt làm gì.

Con bé ngước lên nhìn nó, ánh nhìn khiến nó thấy lạnh hơn cả tiết trời lúc bấy giờ. Đôi mắt đen láy như được bọc trong băng.

Lúc này, một ý nghĩ chợt thoáng qua đầu, nó muốn…

“Ngươi sẽ giết ta chứ?” – con bé hỏi

“Giết? Sao ta lại giết nàng?”

“Sau này gặp lại, ngươi có giết ta không?” – con bé đáp bằng một câu hỏi khác, và vẫn với ánh mắt lạnh như băng.

“Không”

Thằng bé nói như đinh đóng cột. Việc quái gì nó phải giết con bé? Nó có phải sát nhân hàng loạt đâu.

Con bé quay đi, không thèm chào hỏi gì cả. Hình như trước đó nó còn nghe loáng thoáng con bé nói gì đó như “Ngươi sẽ phải hối hận”

Thằng bé cũng không buồn để tâm đến nữa, quay về phòng nằm trùm chăn là tốt nhất. Lạnh quá! Với lại dù chỉ là một thằng nhóc thì nó cũng là hoàng tử Usak, đi lại trong cung Rasak cũng có giới hạn.

Đó là chuyến đi đầu tiên của nó đến một quốc gia khác. Lúc đó nó chỉ mới lên mười. Còn con bé nó chẳng biết từ đâu chui ra kia vừa tròn sáu tuổi.

Mười năm sau…

Thằng bé, vừa kế vị cha mình ba năm trước, đã thay tiên đế hoàng thành sự nghiệp bá chủ thiên hạ. Hôm nay, nó, à không, ngài thắng trận cuối cùng, bảy nước lớn nhỏ trong vùng không sát nhập vào thì cũng thành chư hầu của ngài.

Ngài, kẻ thắng cuộc, oai dũng trên lưng ngựa, tiến vào kinh thành từ cổng Đông trong sự chào mừng của dân chúng. Hôm nay, đất nước này chấp nhận ngài là vua.

Cổng cung cấm mở rộng, cả đoàn người ngựa tiến vào. Ngài xuống ngựa, hùng dũng bước vào đại điện.

Con gái kẻ bại trận hiên ngang trên ngai vàng, ánh mắt lạnh giá không hề sờ sệt

“Ngai vàng này là của ta.”

“To gan, ngươi là ai?” – bọn hầu cận hét lên, chĩa mũi giáo về phía nàng.

Vẫn với vẻ mặt bình thản đến lạ, nàng đưa một tay chỉnh lại vương miện vàng nạm ngọc trên đầu.

“Phụ vương đã qua đời, giờ ngai vàng này là của ta. Hỡi kẻ ngoại bang, hãy đến xưng tên và xin ta trao lại ngai vàng cho ngươi.”

“Ra là con gái của kẻ bại trận!” – bọn lính cười phá lên – “Công chúa xin đẹp, nàng muốn gương mặt mình mang vài vết sẹo ư?”

Cô công chúa tiền triều vẫn không mảy may lay chuyển. Với ánh mắt sắc lạnh và cương quyết, nàng bỏ mặt sự chế giễu của bọn kia, nhìn thẳng vào mắt Kẻ thắng cuộc.

Ngài đưa tay ra hiệu bọn kia im lặng, từ tốn bước đến bắt chéo một tay trước ngực, hơi cuối người.

“Ta, Kain Hester, hoàng đế của Usak, kẻ đã đánh bại cha nàng, đến đây để chờ nhận lấy vương miện.”

“Hoàng thượng!”

Các tướng quân, hầu cận ngạc nhiên kêu lên, à không, trừ một người, và định bước đến ngăn thì bị ngài ra hiệu dừng lại. Công chúa mỉm cười đứng dậy, lấy vương miệng xuống đặt lên đầu ngài.

“Từ nay, Rasak của ta dưới quyền định đoạt của ngài.”

Nói rồi, công chúa bước thẳng ra cửa, nhưng bị bọn lính chặn lại.

“Công chúa sẽ theo ta về Usak chứ?” – ngài ra lệnh cho bọn lính thâu gươm giáo lại.

“Ta nghĩ ngài phải ra lệnh giết ta mới đúng chứ?”

“Sao ta phải giết nàng?”

“Ngài sẽ phải hối hận”

“Nàng đồng ý chứ?” – ngài mỉm cười.

“Ta là một phần của Rasak, và Rasak là của ngài” – nàng đáp, vẫn là vẻ bình thản và đôi mắt lạnh tựa băng.

.
.
.

“Ngài đã có một quyết định đúng đắng” – vị tể tướng trẻ vỗ vai ngài – “Cả Rasak đang chìm trong những lời chúc tụng ngài đó, hoàng đế của tôi. Thậm chí việc ngài giải phóng họ khỏi tên bạo chúa cũng không có sức ảnh hưởng lớn bằng việc “xin” cô công chúa cái ngai vàng.”

“Thái độ với vua là vậy đó hả?” – ngài bắt bẻ.

“Ngồi trong cung thì Vua chỉ khác người ở chỗ có cả đám lính vây quanh thôi. Xin hỏi lính của ngài đâu cả rồi, ngài hoàng đế?”

“Ta đang tự hỏi sao đến giờ đầu cậu vẫn còn dính được trên cổ nhỉ?”

“Chắc nhờ lúc mới sinh, song thân dùng hồ dính chặt quá, đến giờ vẫn chưa rơi ra được.” – tể tướng cười.

“Ồ, nếu thế thật thì tay chân cậu cũng dính vào thân người bằng cùng một loại hồ dán đấy. Nếu không thì chắc giờ này ta đang nhờ Hor thu nhặt lại chúng sau khi bị năm chú ngựa xinh xinh kéo ra năm hướng.”

“Xem ra số của tôi hơi bị may mắn hen?”

“Này, thật là cậu không biết tiên tri đấy chứ?”

“Đương nhiên, tôi đâu có giỏi dữ vậy. Sao ngài hỏi thế?”

“Từ Usak đến đây dù phi ngựa suốt ngày đêm cũng phải mất mười ngày, ta chỉ vừa thắng trận lúc sáng thì giờ cậu đã chường mặt ra đây rồi.”

“Tôi chỉ dựa vào tình hình mà phân tích thôi. Hơn nữa, đến đúng thời điểm để xem dân chúng nghĩ gì về ngài là nhiệm vụ của tôi.”

“Con người lúc nào cũng nói đến thời điểm, giờ giấc như cậu chán chết!” – ngài nhún vai – “Mà sao cô công chúa đó có ảnh hưởng lớn đến dân chúng vậy?”

“Ủa? Tôi tưởng ngài biết mới làm thế chứ?”

“Biết gì? Linh cảm mách bảo ta phải làm như thế, và ta làm đúng như thế. Vậy thôi.”

“Tuyệt! Ngài đúng là có khiếu làm hoàng đế” – tể tướng lại vỗ vai ngài – “Đó là thập tam công chúa của lão hôn quân đó”

“Cái gì?” – ngài ngạc nhiên đứng dậy – “Nghe đồn nàng ta bị lão ấy giết rồi mà”

“Ừ, nhưng nhờ mấy người lính, cung nữ lén giúp đỡ nên trốn thoát. Lão hôn quân kia thấy con gái mình được lòng dân hơn nên sợ bị cướp ngôi, sai người ám sát. Ai ngờ lại giúp cô ta gần gũi dân hơn. Chính nhờ dân chúng bao che nên cô ta còn sống nổi đến giờ đó. Với họ, thập tam công chúa mới chính thực là vua”

“Đúng là không nên khinh thường phụ nữ. Lỡ ta mà giết nàng ấy dám cả Rasak nổi loạn chứ chả chơi. Mà này, sao thấy cô công chúa này quen quen, trước đây ta từng gặp ở đâu rồi thì phải?”

“Lúc mười tuổi chăng? Hình như khi ấy ngài và Hor có sang Rasak một lần với tể tướng Sarmur.”

“Chẳng lẽ là cô bé đó?” – ngài lẩm bẩm

“Sao?”

“À, không có gì.”

“Vậy ngài định đem cô công chúa đó về Usak thật à?”

“Đương nhiên. Còn phải đối xử thật tử tế nữa chứ. Số dân Rasak tính ra đông gấp hai lần dân ta. Họ mà nổi loạn thì lính đâu dẹp cho nổi”

Chợt một ý nghĩ nào đó thoáng qua trong đầu, ngài mỉm cười…

“Gì mà mặt ngài nhìn gian quá vậy?”

“Hãy cám ơn Thượng đế vì đến giờ này cái đầu của cậu vẫn còn dính chặt trên cổ.” – hoàng đế nguýt dài – “Ráng sắp xếp công việc cho xong trước mùa đông rồi về Usak”

“Yên tâm, giờ đang là mùa hạ mà, còn lâu.” – tể tướng cười tự tin.

“Uhm, mùa đông Rasak lạnh lắm”

Hình như vị hoàng đế trẻ vĩ đại này vừa nhớ lại một ước muốn lúc còn là con nít…

.
.
.

“Ngài là tể tướng?” – công chúa hỏi khi tể tướng trẻ vừa bước vào

“Đúng, là tôi. Có vẻ như công chúa biết trước tôi sẽ tới?”

“Mười năm trước, ta biết hôm nay sẽ gặp ngài ở đây”

“Công chúa là tiên tri à?”

“Không, ngài phải biết rõ điều đó mới phải chứ? Sẽ không một nhà tiên tri nào xuất hiện khi mà ta, ngài và một người khác nữa còn sống.” – nàng bình thản.

Cứ sau chín thế hệ sẽ có một thế hệ ba nhà tiên tri xuất hiện cùng lúc. Nhưng họ đều từ bỏ món quà mà thượng đế ban cho, tự nguyên chịu trừng phạt cho đến tận giây phút cuối của cuộc đời. Chính vì thế trong lịch sử, theo chu kỳ sẽ có một khoảng thời gian không hề nhắc gì đến nhà tiên tri.

“Vậy xin hỏi, công chúa tìm tôi có việc gì?”

“Chẳng phải ngài đến tìm ta trước sao?”

“Vì tôi biết công chúa muốn gặp tôi.”

“Ngài sẽ là tể tướng của cả hai đời vua, một tể tướng tốt.”

“Nếu đó là tất cả những gì công muốn nói, thì tôi đã biết từ khi từ bỏ năng lực tiên tri.”

“Đến lúc dân Rasak chấp nhận hoàn toàn vị hoàng đế mới, quên đi sự hiện diện của ta. Ngài có sẵn lòng giết ta không?”

“Tôi không thấy được lý do để giết công chúa.”

“Nếu không giết ta, Usak và cả Rasak sẽ mất đi vị hoàng đế tốt”

“Tôi sẽ bảo vệ Hoàng thượng bằng cả tính mạng mình.”

“Xem ra việc ngài giết ta là điều không thể?”

“Có thể. Nếu công chúa làm điều gì đó nguy hại đến hoàng thượng.”

“Ngài biết không, nếu để ta sống, ngài đã đi trên con đường mà số phận định sẵn cho ngài.”

“Điều đó tất cả chúng ta đều biết. Tôi không thể tự linh cảm những gì sẽ xảy đến với mình. Nhưng nếu đó là số phận, thì không còn cách nào khác phải tuân theo.”

“Có. Ngài biết rõ mà, chỉ cần trước lúc ấy ta chết đi, số phận sẽ mở ra một con đường mới.”

Số phận chỉ thay đổi khi nhà nữ tiên tri duy nhất trong ba người chết đi…

“Tôi sẽ giết công chúa, nếu có một lý do nào đó chính đáng hơn là thay đổi số phận. Cả hai chúng ta đều chỉ có một lần lựa chọn duy nhất, đó là lúc từ bỏ khả năng tiên tri.”

Công chúa thở dài, việc nàng cố thuyết phục vị tể tướng trẻ xem ra sẽ chẳng đi đến đâu. Đó là số mệnh ư?

.
.
.
Nếu ai có được cả ba nhà tiên tri ấy trong tay, người đó sẽ là bá chủ thiên hạ. Đấy là bí mật mà chỉ có các nhà tiên tri mới biết.
.
.
.

“Mùa đông ở đây không lạnh bằng Rasak”

Công chúa rút ra kết luận ấy vào giữa đông, khi trên mái nhà và ngoài vườn phủ một màu trắng xóa. Bộ quần áo mùa đông của Rasak mặc vào có vẻ hơi bị nóng, nhưng cũng không đến mức khó chịu lắm. Công chúa chấp nhận sự lạc lõng giữa hoàng cung Usak, lúc nào trên người nàng cũng là quần áo Rasak. Đơn giản, như đã nói, nàng là một phần của Rasak.

“Mùa đông ở đây không lạnh bằng Rasak nhỉ?”

Hoàng đế hỏi nhỏ. Ngài đã đến được một lúc rồi, nhưng im lặng ngắm nhìn công chúa đưa tay hứng những bông tuyết trắng xốp.

Công chúa không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

“Nàng rất được lòng dân Rasak, nếu lúc bị cha nàng ám sát, nàng cùng dân chúng đảo chính thì họ đã sớm có cuộc sống tốt hơn, và ta cũng không có cơ hội để tấn công vào. Với dân Rasak, nàng là vua.”

“Mỗi người sinh ra đều được định sẵn một chỗ đứng. Ta không sinh ra để làm vua.”

“Nàng tin vào số mệnh? Vậy nàng sinh ra để làm gì?”

“Để trao vương miện cho vua thật sự.”

“Nàng nói cứ như biết trước mọi việc.”

“Ngài vẫn chưa có ý định giết ta?”

“Sao ta cứ nhất định phải giết nàng?”

“Vì nếu không, ngài sẽ chết”

“Con người không phải thần thánh, chết là chuyện đương nhiên.”

“Rồi ngài sẽ hối hận”

“Hối hận hay không là tùy ở mỗi người thôi”

Hoàng đế mỉm cười. Nếu thật sự cái chết có thể giúp ta thực hiện mong-muốn-đó, thì chết cũng không đến nỗi tệ.

Công chúa hướng đôi mắt lạnh như mùa đông Rasak về phía ngài, thắc mắc. Đó không phải cái cười khinh bỉ hay giễu cợt, vậy ngài đang cười vì cái gì?

.
.
.

“Này, hoàng đế của tôi! Các lão thần Usak đang điên lên với ngài đấy! Lần nào gặp họ cũng ca mãi với tôi một bài là nhắc ngài về việc lập hậu. Cái ghế bên cạnh ngài để trống quá lâu rồi đấy!”

“Sao vua là cứ phải lập hậu nhỉ?”

“Ngài tự soi gương đi, ngài già rồi. Định cô đơn suốt đời à?”

“Ta chỉ mới hai mươi lăm. Với lại ta đâu phải lo về người kế vị. Mà này, cậu vẫn dạy dỗ hoàng đệ như một hoàng đế tương lai đấy chứ?”

“Thì tôi vẫn đang làm tốt nhiệm vụ của mình đây! Tội nghiệp Thái tử, ngai vàng vốn không phải chuyện của ngài ấy, vậy mà chỉ vì là em ngài lại phải cong lưng ra vác. Từ bé phải chịu giáo dục nghiêm khắc đủ điều.”

“Sao cậu không tội nghiệp ta? Lúc nhỏ ta cũng bị thế chứ bộ? Với lại chưa chắc gì con ta sinh ra giỏi bằng nó.”

“Không nhiều lời!” – tể tướng đập mạnh tay xuống bàn, chồm người lên nhìn thẳng vào mắt ngài, nghiến răng – “Giờ ngài trả lời tôi một câu, có lập hậu không?”

“Cậu đọc hết sách pháp thuật chưa? Cả mấy cuốn cổ thật cổ nữa.”

“Chi vậy?” – vị tể tướng trẻ hơi bực khi ngài đột ngột chuyển đề tài.

“Có cái nào chỉ cách chuyển đổi giới tính không?”

“Đừng nói tôi ngài muốn làm phụ nữ để khỏi lấy vợ nha? Vậy thì ngài sẽ phải lấy chồng đấy!”

“Không, ta sẽ biến cậu thành một tiểu thư, vậy cái ghế hoàng hậu hết trống rồi…Oái!”

Cả xấp giấy dày cộm không biết từ đâu bay thẳng vào … mặt ngài. Cũng may là ngài đưa hai tay che kịp. Những tờ giấy mỏng manh được dịp bay lượn khắp nơi, có tờ rơi xuống cả ao sen cạnh đó.

“Định ám sát hoàng đế hả?”

“Đúng, tôi đang rất muốn dùng gươm đâm xuyên qua tim ngài đây. Tự mà lo ăn nói với mấy lão quan già đi!” – tể tướng bực tức bỏ đi

“Họ mà nghe cậu gọi thế chắc tức chết chứ chẳng chơi.”

“Tôi mới là người muốn chết đây.” – tể tướng nói mà không thèm quay lại, co chặt nắm tay, cố kiềm cho bờ vai không run rẫy – “Cố mà giải quyết cái đống đó đấy! Và yên tâm, chiều nay ngài sẽ nhận thêm một đống nữa”

“Đống nào?”

Hoàng đế nhìn quanh và chỉ thấy đống giấy bay tứ tung lúc nãy. Nhặt đại một tờ lên coi và ngài muốn té xỉu. Trong đó là tên, xuất thân, ảnh họa chân dung của các công chúa lân bang, các tiểu thư danh giá.

“Trời ạ, trên đời này nhiều con gái đến thế sao?”

Ngài gọi một tên lính vào bảo hắn nhặt hết mấy tờ giấy đó rồi đem đưa lại cho các quan đại thần. Chán nản đứng dậy, ngài đi dạo xung quanh, trong vô thức bước đến chỗ công chúa lúc nào không hay.

Nếu thật sự cần chủ nhân cho chiếc ghế cạnh ngài…

.
.
.

“Sao ngài lại đến đây?”

“Ta không được quyền à?”

“Một hoàng đế hẳn phải bận rộn lắm chứ?”

“Bận cỡ nào cũng phải có thời gian nghỉ chứ! Công chúa không hoan nghênh ta đến đây?”

“Đây là cung điện của ngài”

“Và đây là nơi ở của công chúa”

Công chúa thôi không đôi co với ngài nữa, nàng chỉ lẳng lặng ngồi ngắm những bông tuyết trắng xóa ngoài kia. Ngài chợt cảm thấy buồn, phải chi đôi mắt ấy hướng về ngài, một lần thôi cũng được…

.
.
.

“Ngài vẫn chưa có ý định giết ta?”

“Thôi nào công chúa, nàng đừng nói mãi chuyện đó được không?”

“Nếu ngay bây giờ ngài không giết ta, sẽ không còn cơ hội nào khác”

“Ta không cần cơ hội đó. Và bây giờ nàng đã sẵn sàng đi săn với ta chưa?”

Công chúa bước theo hoàng đế ra ngoài. Lúc đi ngang tể tướng, nàng dừng lại, hỏi nhỏ

“Tể tướng vẫn không suy nghĩ lại về lời đề nghị của ta hai năm trước?”

“Nếu đó là tất cả những gì công chúa muốn nói.”

Nàng thở dài. Thượng đế thật sự chỉ cho ba người họ một lần lựa chọn duy nhất ư?

===========

Mũi tên bịt sắt lướt gió lao đi.
Mặt trời trốn sau những đám mây trắng ngần mà khóc.

Hoàng thượng ngã xuống, trong tay ôm chặt dáng hình người muốn bảo vệ.

“Hoàng thượng… tại sao chứ?”

Ngài mỉm cười, khẽ đưa tay chạm vào má công chúa.

“Ta… yêu.. nàng… Ta..chỉ muốn… ”

“Hoàng thượng!!! Không! Hoàng thượng!!!!!!”

“Au voifs reuhbae yeasim nafen!”

Tể tướng nắm chặt bàn tay ngài.

“Au voifs reuhbae yeasim nafen!”

Công chúa nắm chặt tay còn lại.

Những giọt nước mùa đông từ trong khóe mắt rơi ra, chạm vào gương mặt tái xanh không còn hơi thở.

Họ gục đầu xuống thi thể lạnh ngắt, gào lên trong tuyệt vọng.

Au voifs reuhbae yeasim nafen…
.
.
.

Tể tướng trẻ bước vào phủ nhỏ phía Tây trong hoàng cung, gương mặt đượm buồn. Vào đến phòng khách, chàng thả người xuống chiếc ghế bên cạnh công chúa.

“Tìm ra kẻ chủ mưu rồi.”

Họ ngồi im như thế, nhìn lơ đãng vào khoảng không trước mặt, không ai nói với nhau một lời nào.

“Lần đầu gặp lúc sáu tuổi, ta biết ngài ấy sẽ chết vì ta. Lúc đó ta chỉ nghĩ, không nên để một vị vua vĩ đại phải chết đi.”

Mãi một lúc lâu sau công chúa mới lên tiếng. Tể tướng chỉ ngồi im lắng nghe, gương mặt chàng không biểu lộ thêm tí cảm xúc nào khác ngoài sự đau đớn đã có từ mấy ngày trước.

“Lần gặp thứ hai, ta đã yêu ngài ấy. Không, thật ra đã yêu trước đó rồi. Tể tướng tin không? Ta nghe kể về ngài ấy, ta nhớ lại cậu bé lúc xưa, mỗi ngày của ta đều trải qua với một tin tức, lời đồn nào đó về ngài ấy. Để rồi khi gặp lại, ta nhận ra mình đã yêu. Và…”

“…”

“Tể tướng à, ta có một mạng sống để đổi, ta chỉ muốn vì người mình yêu mà chết, vậy có gì sai? Tại sao Thượng đế lại không chấp nhận ước nguyện nhỏ nhoi đó? Tại sao lại để ta bên cạnh ngài ấy, rồi cuối cùng chứng kiến ngài ấy chết vì ta? Và thậm chí…”

“…”

“Thậm chí đến lúc cuối cùng, ta cũng không thể gọi tên ngài ấy, không thể nói ra tiếng yêu. Tể tướng à, chúng ta còn phải mất bao nhiêu thứ nữa đây? Phải chịu đựng đến bao giờ đây?”

Chúng ta đều có một cái tên mình muốn gọi.

Tể tướng nhắm mắt, hít một hơi dài rồi nói.

“Trước đây công chúa luôn nhìn hoàng thượng bằng ánh mắt lạnh lùng. Ngài ấy nói, từ lần gặp đầu tiên, ngài ấy luôn muốn làm tan chảy băng giá trong đôi mắt ấy, muốn công chúa nhìn ngài bằng đôi mắt ấm áp, dù chỉ một lần.”

Ta chỉ muốn làm tan chảy mùa đông trong mắt nàng.

Bờ vai run run, chút băng giá còn lại tan thành nước, chảy dài trên gương mặt xinh đẹp. Đã bao lâu rồi công chúa chưa khóc? Có lẽ là từ năm sáu tuổi, khi năng lực tiên tri giúp một đứa trẻ như nàng biết nhiều hơn cả những người lớn lúc bấy giờ.

“Đó là tất cả những gì hoàng thượng muốn.” – tể tướng cười buồn.

“…”

“Tôi còn chuyện phải làm. Có gì cần công chúa cứ cho người đến báo.”

Tể tướng trở về căn phòng của mình trong hoàng cung. Một giờ hay hai giờ đã trôi qua? Không biết. Nhưng chàng vẫn cứ ngồi đó, không khóc, không lên tiếng. Chỉ đơn giản là ngồi đó để bóng đêm phủ khắp thân người.

Có tiếng gõ cửa, nhưng chàng không nghe thấy. Người đứng ngoài còn kiên nhẫn gõ thêm vài lần nữa. Rồi thấy có vẻ vô ích, người đó đẩy nhẹ cửa bước thẳng vào luôn.

Tể tướng không hay biết đến sự hiện diện của một người khác trong phòng mình. Người đó bước đến bên giường, vòng tay ôm chặt lấy chàng.

“Thái tử?”

“Đừng nói gì hết, hãy để như thế này một chút nhé?”

Và rồi nước mắt cũng có thể rơi. Giống như công chúa, từ lúc sáu tuổi chàng đã quên đi tiếng khóc.

Chàng đột nhiên đẩy thái tử ra, ngước nhìn ngài, lệ vẫn còn đọng nơi khóe mắt.

“Thái tử, hãy nhớ kỹ điều này, từ hôm nay ngài đã là chủ nhân của thiên hạ. Ngài chỉ có thể chết vì thiên hạ, vì bảo vệ đất nước, tuyệt đối không được vì một cá nhân riêng rẽ nào mà hy sinh, cho dù…”

Chàng ngập ngừng một chút.

“Cho dù đó có là người ngài yêu!”

Ngày hôm ấy, băng giá trong đôi mắt công chúa đã tan đi, nhưng mùa đông trong đôi mắt tể tướng chỉ mới bắt đầu. Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, mùa đông vẫn còn đọng mãi trong đôi mắt ấy.

Đối với họ, chính từ ngày hôm ấy, số phận là không thể thay đổi nữa, và sự trừng phạt đã tăng thêm một bậc.

End story 2.

(°⌣°) ٩(^o^)۶ ٩(-̮̮̃•̃) ◕.◕ (•‿•) ಠ~ಠ {•̃̾_•̃̾} ⋋_⋌〵 ٩(●̮̮̃•̃)۶ ٩(-̮̮̃-̃)۶ ٩◔‿◔۶ ^( ‘‿’ )^ 乂◜◬◝乂 {◕ ◡ ◕} ┌(^o^)┘ Σ( ° △ °|||) (▰˘◡˘▰) |◔◡◉| (×̯×) ^( ‘-’ )^ (*≗*) 凸(¬‿¬)凸 ◤(¬‿¬)◥ (∪ ◡ ∪) ⊙̃.o (*^ -^*) (●*∩_∩*●) ╮(╯▽╰)╭ ╭(╯ε╰)╮ ~≥▽≤)/~ ╮(╯_╰)╭ ╭ (╰_╯)╮ ↖(^ω^)↗ ლ(¯ロ¯ლ) ~(‾▿‾~)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s